Vào năm 2012 , Tôi đi du lịch Đà lạt cùng gia đình. Khi đó tôi không biết bản thân mình bị yếu bóng vía. Cho đến khi tôi gặp được chuyện tại Chùa Thiên Vương Cổ Sát – Chùa cổ của người Hoa.
Từ xa tôi thấy tour du lịch của đoàn khác đến tham quan và có nghe họ nói cách chơi bàn xoay này. Chỉ cần 10 người đặt tay lên bàn và trong đầu dùng ý niệm là có thể khiến bàn xoay theo ý muốn rồi.
Cái tật tò mò ham hố của tôi trỗi dậy và chơi thử cùng mấy người khác đoàn tour. Vừa đặt tay lên bàn chưa được bao lâu thì bàn đã xoay từ từ càng lúc càng nhanh khiến tôi bắt đầu thấy sợ. Phía sống lưng của tôi khi đó đã cảm nhận được khí lạnh chạy dọc từ cổ xuống tay của tôi và tay tôi bắt đầu lạnh cóng.
Tôi đã sợ hãi khi cảm giác được rõ ràng có bàn tay ai đó lạnh ngắt giữ chặt tay tôi ở trên bàn khiến tôi không thể nào tự dứt ra được mà phải hét lên kêu cứu. Tôi nhìn xung quanh thấy mọi người nhìn tôi với ánh mắt đầy hoài nghi, tôi bất lực rồi bật khóc. Sau đó có người lạ kéo tôi ra khỏi được cái bàn thì tôi mới hết khóc và cũng thở dồn dập rồi rối rít cảm ơn người cứu mình. Mẹ tôi khi đó cũng nhìn thấy lại chuyện vừa rồi nên cũng an ủi tôi cho đỡ sợ và chúng tôi lại tiếp tục đi tham quan ở những nơi khác trên Đà Lạt.
Đó là lần đầu tiên tôi biết được tiếp xúc với âm khí là có cảm giác gì! Vừa sợ hãi , vừa bất lực vì không ai tin. Và cũng là lần đầu tôi biết bản thân mình bị yếu bóng vía nhờ cái bàn xoay cổ đó. Đến bây giờ tôi vẫn không ngờ tới được nó lại giống cái bàn cầu cơ đối với người yếu bóng vía.
Nhận xét
Đăng nhận xét